Đọc Truyện ngắn xin lỗi anh là gay

Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh là gay. Ngân ạ, anh là gay. Anh không thể lấy em.” Ngân tím tái mặt mày.
Thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh, chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay. Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay, mà vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng.
***
Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình.
Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im, rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm.
Ngân cười mỉa mai: “Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ”. Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.
Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai? Chỉ duy nhất với gã gay ấy, cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh đồng tính.
Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay. Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam? Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, còn cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.
Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối.Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.
Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu, với ai, có trở về nhà hay không. Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa.
Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc sofa màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.
Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt giàn giụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh.
Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi.
Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:”Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?”.
Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ.
Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.
Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt.
Ngân thì không nề nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nề nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu: “Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok?”.
Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy ba giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế, cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc ấy, anh ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa.
Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồng lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?
Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn.
Truyện ngắn xin lỗi anh là gay
***Truyện ngắn xin lỗi anh là gay***
Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.
Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi.
Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được. Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng: “Chúng ta sẽ có một đứa con”. Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội.
Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt: “Ôi! Một thằng gay đạo đức… Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?”. Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?
Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy: “Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy”. Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.
Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy.
Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.
Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại:
“Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc. Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh.
Người đàn ông sau này đến với em sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi…”.
Minh nhiễm HIV. Kết quả này có trước ngày cưới đúng 5 ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh.
Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi: “Tại sao anh không phải gay?”.
Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã.
Nguồn : wap doc truyen ngan 

Truyện Ma Miếu Ông Bổi

Truyện ma Miếu ông Bổi
Tết qua, có dịp về một làng gần Hà Nội, thăm lại một người bạn đã lâu không gặp. Tại đó phát hiện có ngôi miếu nhỏ nhưng nom kiến trúc cổ kính rêu phong. Bên ngoài miếu đặt một con hổ đá, chứ không phải chó đá như thường gặp các làng Bắc Bộ.Thấy tôi chú ý tới ngôi miếu, bạn tôi mời về một người chưa già, chẳng trẻ. Rượu xuân vui tới nửa đêm, người kia rỉ rả kể thông một mạch mấy chuyện, tôi ghi lại sau. Cũng chả biết hư thực ra sao, nếu ai thấy có sách nào ghi lại việc kể sau, có sai sót gì xin chỉ bảo để hiệu đính sửa chữa.
Làng này xưa tên gọi là Mỗ Tương. Trải qua nhiều thăng trầm, thay tên mới, nay tên cũ không ai nhắc tới.
Thời Tây Sơn, không nhớ năm nào, trong làng có Nguyễn Bổi có tiếng ham học, thấy ai hơn mình đều tìm đến thụ huấn, kết giao. Khi quân Thanh kéo vào xâm chiếm nước ta, Bổi bỏ bút, cầm gươm vào Đàng Trong theo Vua Quang Trung.
Bản ngã không phải sinh ra để cầm gươm múa giáo, nên với các ban võ nghệ giữa đám sĩ tốt, Nguyễn Bổi đều bị xếp thứ bét, bù lại biết kể chuyện cười dân gian, đọc thơ vui, làm quân sĩ thường quên cả nặng nhọc. Có người mách việc ấy với Nguyễn Huệ. Nguyễn Huệ cho gọi lên, hỏi: “Nhà ngươi biết làm cho quân sĩ vui. Có biết làm cho ta vui không?”. Bổi hỏi lại: “Đấng quân vương thấy binh sĩ vui, lòng có vui không?”. Huệ khó chịu, vẫn trả lời: “Vui!. Bổi bèn nói tiếp: Thói thường, vua chúa tìm vui chốn cung nữ, khuê đài, nhã nhạc… Nay bệ hạ ra trận, như các vương giả đời xưa, nên lấy chiến thắng làm nguồn vui lớn. Thần xin có kế nhỏ dâng lên bệ hạ làm nguồn vui nhỏ!”. Nguyễn Huệ là bậc anh hùng kiệt hiệt, trăm trận trăm thắng, lần này đối địch với quân Thanh, biết phải thận trọng, đang bày mưu kế chưa xong, nay thấy giữa đám tốt đen có đứa nói cứng, nghi ngờ lắm, hỏi gấp, kế gì? Bổi vẫn nhẩn nha, hỏi lại, quân Thanh có nhiều hơn quân ta không? Nguyễn Huệ chau mày: “Quân Thanh hai chục vạn”. Bổi hỏi tiếp, quân Thanh có tinh nhuệ không? Nguyễn Huệ trừng mắt. Bổi cúi đầu, mỉm cười: “Bệ hạ đừng vội nóng giận!”. Huệ nghiêm sắc mặt: “Ngươi là dân Bắc Hà ăn nói vòng vo quá. Quân sắp ra trận. Thành bại của tướng là sống chết cả vạn người. Đâu phải chuyện để đùa vui.
Nói ngay, trúng ta thưởng; hồ đồ, chém làm lễ tế thần linh xả xui”. Bổi vẫn bình tĩnh, không tỏ ra run sợ, biết là lúc Nguyễn Huệ lắng nghe mình, bèn nói một hơi không nghỉ:
- Nói về thế, quân Thanh trong đồn luỹ, một người có thể chọi năm, địch mười. Bệ hạ tiến binh ra đất mà đa phần sĩ phu ham vui, nhu nhược, dân chúng rặt vốn tham lợi nhỏ, danh hão, chỉ khi bị nhục thì lập tức trở nên khí phách, can trường, mạng sống chết coi như rơm rác. Xin bệ hạ hãy làm cho nhà nhà biết cái nhục người Nam, khi quân giặc lấy Thăng Long như đi vào chỗ không người, coi người Nam ta như chó ngựa… Lại đem cái lợi sau khi chiến thắng mà tuyên truyền, hẳn muôn người ở Bắc Hà này sẽ liều chết theo bệ hạ. Được vậy, hai chục vạn quân Thanh chắc không đông bằng dân cả nước Nam.
Quân Thanh đã tinh nhuệ, so với tiền quân bên bệ hạ chẳng thua kém gì, lại trong đồn lũy, là thế mèo nằm đợi chuột. Ta tiến vào Thăng Long, thế nào cũng qua Ngọc Hồi. Xin bệ hạ, chọn một ngàn tay đao ngắn, toàn dũng sĩ bấy nay, voi năm trăm thớt. Thần xin có mẹo nhỏ biến họ thành dũng sĩ, không sợ súng to đạn lớn, đồn cao lũy dày của Hứa Thế Hanh.
Quang Trung nghe. Sắc mặt chuyển từ căng thẳng sang bình thường. Thấy Bổi dừng lại, bèn giục, nói tiếp nói tiếp. Nguyễn Bổi bèn tiến sát Quang Trung ghé tai nói thầm chỉ hai người nghe thấy. Kết bằng câu, cứ thế cứ thế.
Nguyễn Huệ nghe xong, cười lớn, nói, được lắm, hợp ý ta!
Từ bữa đó, Nguyễn Huệ giữ Bổi ở bên mình.
Bên Nguyễn Huệ, Bổi tỏ ra người lắm cơ mưu, lại biết lựa lời nói với dân chúng, nên quân sĩ dọc đường ra bắc theo Huệ rất đông. Trận Ngọc Hồi, Bổi sai lính kiếm rặt thứ sẵn ở nơi thôn giã, chặt tre pheo làm xương, lấy rơm rạ, kết bùn ao đắp lên, làm tấm mộc lớn cho quân sĩ; lại kêu gọi dân chúng quanh vùng, bất kể ai, miễn có lòng, trong đêm tối đốt lửa, gõ mõ, thanh la, chiêng, trống. Quân Thanh trong đồn tưởng quân ta có ức vạn. Hứa Thế Hanh tuy là danh tướng, có đạn to, súng lớn, lại ở trong Ngọc Hồi hào sâu, luỹ cao, nhưng thấy quân ta cứ lừ lừ tiến lên nên lòng người hoảng loạn, dũng khí tan biến. Ngọc Hồi nửa đêm bị san phẳng. Ngọc Hồi mất, Thăng Long như ngôi nhà không cửa. Quang Trung đánh mấy trận nữa, toàn thắng.
Sau khi quét sạch quân Thanh, một đêm Bổi dẫn quân sĩ đi tuần, tới đoạn Chương Dương. Bến vắng, sông sâu. Chợt thấy mặt nước vẳng lên tiếng đàn thống thiết như mời gọi. Lắng nghe, tâm dạ chao động, bồn chồn. Bèn sai lính chèo thuyền ra, tịnh không thấy bóng người. Bên bờ có một thuyền câu, bắt lái thuyền lại hỏi, mới hay trước khi đại phá quân Thanh, đây là chỗ có người con gái tên Huyền Cầm vì nước xả thân rồi hoá ở khúc sông này.
Thất kinh, đêm ấy Bổi sai quân sĩ sắm lễ, tự mình dâng hương rồi cắm thuyền nghỉ tại đó. Nửa đêm vừa chợp mắt, bỗng nghe trong tiếng nước chảy có tiếng đàn thất huyền cầm như đưa đẩy con thuyền. Nhỏm dậy, thấy trong sương bay khói nước có người con gái, tóc mây mượt mà, làn da, khuôn mặt toả sáng, tươi tốt như hoa cỏ mùa xuân, ôm đàn tủm tỉm cười. Bổi hỏi, người từ đâu tới? Cô gái cất tiếng, đất này của người Nam, sông này của nước Nam, hỏi vậy có vô duyên không? Bổi bối rối, tỏ vẻ biết lỗi, lại xin mỹ nhân đàn nữa. Mỹ nhân nâng đàn, tay mềm lả lướt, ngón ngọc nhẩn nháy cung phím, rung vang trên mặt nước theo gió bay khắp thứ âm nhạc Bổi chưa khi nào từng nghe; cung bổng như tia nắng ban mai, cung trầm như sóng biển thì thầm vỗ, xuyên thẳng tâm can, thấm sâu cả vào lục phủ ngũ tạng. Bổi cảm động, muốn nắm tay mỹ nhân. Nhưng cứ đưa tay ra là cô gái biến mất, lẫn vào sương khói. Với mãi, lỡ chân rơi xuống. Không thấy sông đâu, mắt nhìn vực sâu thăm thẳm. Hoảng sợ cố vùng vẫy, chợt tỉnh giấc mà không rõ hư hay thực. Cảm rõ tiếng đàn lưu luyến ở tâm thức, hương xạ mỹ nhân còn vương vấn đâu đây.
Sau đêm ấy, Bổi thấy bồi hồi, chợt nỗi nhớ quê dâng đầy, da diết. Thân xác như nhẹ không, mọi ham muốn đều thấy tầm thường. Vài ngày sau Bổi từ chối thưởng Quang Trung ban cho, nằng nặc xin lui về làng cũ, lại làm thứ dân.
Sau này có người hỏi: “Ông khó nhọc với nhà Tây Sơn, được yêu thế, đến lúc hưởng phú quý, sao lại về?”. Bổi đáp: “Sinh ra ở Mỗ Tương, gốc là nông dân. Người ta, gốc gác nông phu, trong ly loạn, đa phần thường là liều chết hạng nhất, song thời bình nếu có quyền chức, dù to hay nhỏ, đều tìm cái vui thú, hưởng lạc làm đầu. Tìm mọi sự thỏa mãn tới cùng cực mọi dục vọng là bệnh khó chữa mọi thời đại, là không chỉ mình riêng mình mà còn đưa cả quốc gia đứng bên vực thẳm.
Từ khi ta nghe tiếng đàn bên sông, tự giác ngộ, thấy trên đời này, điều khó nhất, không phải là khám phá, chinh phục thiên hạ. Khó nhất, cần thiết nhất là tự khám phá bản thân. Biết vậy tất bao lo lắng, ưu phiền tự tan biến mà vui sống. Việc quan trường vốn cần nhiều sở đoản, thủ đoạn, luôn phải đối phó, ham hố nó, tức tự chuốc lấy bất an. Người ta ở đời cần vui sống và bình an. Việc lớn nhất, nặng nhọc nhất của một đời người, ta đã trả xong rồi, vinh hoa phú quý vốn là phù vân, lại tựa vào kẻ khác, ắt như loài tầm gửi. Tựa người khác mà sống, muốn là mình cũng khó được là mình. Rốt cuộc, cây đổ thì loài sống nhờ tất chết”.
Quả thực Bổi sống như đã định. Vải chọn thứ mộc, ăn thường dùng thức quê mùa, gặp việc gì, dẫu buồn vui thế nào cũng bình thản ứng xử nên khuôn mặt khi nào cũng an nhiên.
Về làng ông mở lớp dạy học. Cũng không nhiều trò. Có điều là, ai tới xin học đều xem tướng rồi mới nhận. Có người tò mò lại hỏi vì sao, Nguyễn Bổi nói: “Ác – thiện đều hiện ra bản mặt, người thiện đọc mười cuốn sách may sáng thêm ra một điều; kẻ ác đọc một cuốn sách làm thêm mười điều xấu”. Khách hỏi: “Sách vở không thay đổi được bản tính người ư?”. Đáp: “Không! Người vô duyên, chữ nghĩa đầy mình càng thâm hiểm sâu ác. Có duyên, tự giác ngộ. Hình tướng sẽ thay đổi, nên nói tướng cao hơn số!”.
Nguyễn Bổi về già vẫn ham trau dồi kiến thức. Ông không chỉ ham đọc mà còn thăm thú nhiều nơi, học nhiều điều hay ở thiên hạ về khuyến dụ cho dân làng. Mỗ Tương biết nghề làm giấy, nay thêm nghề thêu, khảm nên nhiều người no đủ.
Việc dạy trò, cuối đời ông có thuật dùng tay sờ bài của trò mà biết hay hoặc dở. Có khách, xưa nay vẫn mến mộ ông tới, thắc mắc, hỏi, đọc bằng mắt, sao lại dùng tay rờ? Nguyễn Bổi đáp: “Văn người ta, hay dở là từ khí chất nội tâm. Khí tạo độ đậm nhạt của dòng chữ trên mặt giấy. Kẻ tiểu khí, nông cạn, khi viết không làm chủ được mình, buồn vui bất thường, chữ nghĩa lên xuống, gợn cả trong ngón tay ta”. Lại hỏi, thế nào là hay dở? Nguyễn Bổi vuốt râu, thản nhiên: “Văn chương, đọc mãi, viết mãi cũng thành trơn tru. Đấy mới chỉ như vỏ cây, nước sơn bên ngoài”. Khách lại hỏi: “Có trước thì có sau?”. Nguyễn Bổi rót đầy chén rượu cho khách, khen biết vấn đáp. Nói tiếp: “Viết văn giống đóng thuyền. Thuyền phải nổi trên nước, chở được mới là thuyền.
Vậy trước hết cần đạt! Thuyền cũng có dăm bảy loại. Thứ chỉ để chuyên chở vật nặng, thứ chở người, loại chở trâu bò, chó, ngựa… lại phải theo thế nước, lòng sông nên dài ngắn to nhỏ tất đều khác nhau. Thợ giỏi là kẻ đóng được nhiều loại thuyền. Loại ấy hiếm. Đa phần thiên hạ chỉ giỏi sơn phết, văn thơ tràng giang cũng chỉ một bài, khác chi đóng thuyền một kiểu thì không thể đi cùng khắp sông nước”. Khách cãi: “Thăng Long có nữ sĩ dòng Tân kì nhân nức tiếng làm thơ chỉ vài người hiểu. Cao lương mĩ vị đâu có cho kẻ tầm thường?”. Bổi cười: “Ngụy văn thường lộng ngôn. Thứ văn xảo ngôn lộng chữ cũng là dạng quê mùa biến tướng. Cũng là loại “dĩ cùng tắc biến” mà thôi. Bây giờ khối kẻ ở Thăng Long tự nhận là cây văn nhưng mấy kẻ biết, cây văn hình dáng ra sao? Người làm ra văn khác chi người làm ra thóc, gạo, rau cỏ… Văn chương nên lấy gốc vì người, rễ bám vào đất, nước tất có hồn cốt phong hóa; cành lá sum suê, tán rộng, bao dung được nhiều tầng lớp”.
Khách hỏi: “Xin nói rõ hơn đường văn thế nào?”. Bổi đáp: “Đường văn như đường cày trên mặt ruộng. Nông phu làm ra thóc gạo, nuôi dưỡng con người. Người văn là người dùng chữ mà lay động, dung dưỡng tâm can kẻ khác. Đấy là hay. Muốn thế phải biết đau nỗi đau của đời, vui với hạnh phúc của người, giãi bày ngay thẳng tấm lòng tôi mà hạp với ta, san sẻ được với ta. Chữ nghĩa muốn người tin nên bình nhiên, êm ả chảy. Uốn éo tưởng kỳ khu dụng công là hỏng. Xảo ngôn, mưu mẹo chỉ như anh thợ khéo. Lạm dụng đại ngôn là cái thùng rỗng. Văn chương suy cho cùng, không phải là bao nhiêu chữ, biết bao nhiêu việc. Có khi kiệm lời, nói hết được tâm ý của vài người, vài việc đã là tài. Hay phải như gió lớn, sóng cả lay động, dung dưỡng, an ủi, khích động… được tâm can người. Văn bậc thượng thừa cổ kim đều làm hết thảy mọi tầng lớp cảm động!”. Lại nói, văn chương có ba loại, loại nói tới mà không tới là vất, loại nói tới mà tới là đạt, loại không nói tới mà tới là siêu thặng, tuyệt chiêu trong thiên hạ. Đấy không phải là lời ta”.
Khách lại hỏi, sách thiên hạ vô kể, tiên sinh học thế nào? Nguyễn Bổi bảo: “Khách có cuốn gì không?”. Khách đưa ra cuốn sách mới mang từ Trung Hoa về. Nguyễn tiên sinh điềm nhiên đốt, hoà tro vào rượu đầu be uống cạn. Xong, vuốt bụng ba cái, rồi lựa bút viết ngay một bài thơ, khách thấy toàn là đầu chữ của mỗi chương sách mình mang về. Đọc, thấy rõ lời lẽ dung dị, tao nhã thần tiên, ý tứ gói gọn cả bộ sách vạn chữ nói trên mà không thấy bóng dáng của người ở đâu nữa.
Khách phục lắm. Lui ngay. Không hỏi nữa.
Học trò theo Nguyễn Bổi tới khi ông mất cộng lại chỉ chưa đầy trăm người. Ông thường tuỳ theo tính khí từng người mà khuyên nhủ sự tiến thân. Có người học dăm năm đi thi nghe ông ra làm quan, có kẻ nghe ông về cày ruộng, có kẻ vâng lời về đánh xe ngựa. Tuy chức phận khác nhau nhưng ai ai cũng đủ ăn. Và, quan trọng hơn là tất cả, tự họ đều thấy vui sống và bình an.
Sau Nguyễn Bổi mất. Mộ chẳng xây đắp to cao gì, một đêm mối đùn thành gò cao. Thiêng lắm. Ai có việc gì khó khăn tới cầu, ông cũng ứng mộng, chỉ lối thoát. Trong làng, khách văn dần quên ông, nhưng những phường thợ vẫn nhớ, đóng tiền của, lập miếu thờ, gọi nôm na là miếu Ông Bổi. Hàng năm, các phường giấy, thêu, khảm đều có lễ. Lễ to hay nhỏ tuỳ thời, nhưng bao giờ cũng không thiếu sách mới của thiên hạ để dâng. Những bộ sách được dâng, nếu thực hay, sau lễ hội đều đổ sắc thắm vàng như qua lửa, sách dở, ba ngày tự mục, mủn, tan vụn thành cát bụi.
Truyện Ma Miếu Ông Bổi

Truyện cười Lý do thầy giáo ném giày vỡ bóng đèn

Thầy giáo vừa bước vào lớp, thì vội cầm chiếc giày phi thẳng vào cái bóng đèn ở trên tường lớp.

Truyện cười Lý do thầy giáo ném giày vỡ bóng đèn

Truyện cười Lý do thầy giáo ném giày vỡ bóng đèn

Bóng vỡ, đèn hỏng. Cả lớp tối om.
Thầy hỏi học sinh:
- Thấy tối không?
Học sinh tái mặt:
- Tối lắm thầy ạ.
Thầy giáo cười tươi, nói:
- Tốt. Hôm nay chúng ta học tác phẩm “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố.
- !?!

Truyện ngắn tháng cuối cùng trước khi ra trường

Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào cuốn nhật kí đặc biệt.
Là bạn chơi thân với nhau thì hầu như lúc nào cũng có nhau. Nhưng được làm bạn thân của nhau bao lâu nữa khi mà chỉ còn một tháng nữa là ra trường.
Sau khi ra trường, mỗi đứa sẽ trải qua biết bao những nốt Đô cho tới nốt Si của bản nhạc cuộc đời. Sẽ có những lúc cuộc sống sẽ quá khó khăn với ba đứa rồi nhiều điều sẽ làm rạn nứt tình bạn ấy.
Chỉ còn một tháng nữa là tất cả sẽ bước qua cánh cổng, sẽ trưởng thành và có kế hoạch riêng, không còn luôn luôn cùng lập kế hoạch tận dụng thời gian mà chơi hay học.
Trong 30 ngày cuối cùng này hãy mua chung quyển lịch để vừa đếm ngày, vừa ôn lại kỉ niệm cũ như mới xảy ra ngày hôm qua. Trong khoảng thời gian này càng nên đối xử tốt với nhau vì một phút bất cẩn mà gây ra một sự hiểu lầm nho nhỏ cũng có thể dẫn đến cả một khoảng cách cực xa trong cuộc sống. Trái Đất hình cầu nên dù có không muốn gặp lại nhau thì rồi cũng sẽ gặp lại. Bởi vậy muốn khi gặp lại nhau, trong lòng có một điều gì đó như mừng rỡ thì hãy cố gắng mà sống thật tốt vào cái tháng cuối cùng này.
Càng nhớ về kỉ niệm cũ thì càng tự trách mình sao không làm bạn của nhau sớm hơn để bây giờ thời gian bên nhau là vài năm nhưng có lẽ là quá ít. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy chắc chắn không thể đủ để coi những chuyện xảy ra như là một giấc mơ và khi tỉnh dậy thì bạn thân của mình còn đâu nữa. Rồi những ngày dậy muộn, kéo theo cả đứa bạn cùng bị phạt vì đến đợi mình, những buổi góp tiền đi ăn kem, mua chung mấy cuốn truyện để đọc nữa, những ngày ấy còn đâu khi mà đã ra trường.
Truyện ngắn tháng cuối cùng trước khi ra trường
***Truyện ngắn tháng cuối cùng trước khi ra trường***
Tốt nhất là hãy biến những ngày này thành một giấc mơ và cứ đắm chìm trong nó, hãy cố để đừng tỉnh dậy vì khi tỉnh dậy thì rồi giấc mơ ấy sẽ phai mờ. Hãy ghi lại những ngày này vào một cuốn sổ đặc biệt. Để sau này khi đã có gia đình hay khi chỉ còn duy nhất một việc là đợi ngày trở về với đất đến, hãy mở ra, đọc nhiều lần những dòng chữ ấy rồi nghĩ xem mình là một người thế nào và để biết rằng bạn là bè, không thể qua sông mà thiếu bè cũng như không thể thành công mà không có bạn.
Nhớ hết nhé! Hứa nhé! Đừng bao giờ quên hình ảnh về người bạn của mình. Đừng quên cái tên ấy, giọng nói thân quen ấy, những thói quen dù là tốt hay xấu. Nghĩ xấu về nhau cũng được, chửi rủa thầm sau lưng nhau cũng được nhưng chỉ cần đừng quên nhau thì đã là quá đủ cho ước nguyện của một người bạn.
Dù có đưa những người bạn vào vùng kí ức lãng quên thì hãy giữ lại cái tên của họ. Vì chỉ cần cái tên là đã đủ để chứng minh rằng người đó rất quan trọng với mình. Nhắc đến cái tên ấy là cả một cuộn phim kí ức chỉ có duy nhất bản gốc ùa về. Xem cuộn phim về người bạn ấy, hãy thử nghĩ xem mình có một tuổi học trò như thế nào và mình là một người thế nào trong tuổi học trò của người ấy. Muốn trách họ nếu như họ có trêu đùa quá hay người đó có nói xấu mình thì đừng đem người bạn ấy ra so sánh với một đồng xu khi bạn nghe ai đó về những điều xấu mà người bạn thân đó nói về mình. Đừng trách họ vì họ hai mặt mà hãy trách họ vì đã cho bạn cả một tuổi học trò vui vẻ và bây giờ vùi bạn vào với mớ cảm xúc nhớ mong.
Trong tháng cuối cùng này, nếu đã không tốt được với nhau thì nên đối xử tệ với nhau theo cách xấu nhất có thể, miễn sao có thể khiến người bạn ấy phải nghĩ lại nhiều lần để những lời lẽ, hành động của nhau được khắc gi hoàn toàn vào kí ức đến mức chính xác cả về hành động, hình ảnh lệch dù chỉ một độ hay giọng trầm bổng, cỡ bao nhiêu decibel.
Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào cuốn nhật kí đặc biệt.

Nguồn : doc truyen ngan 

Truyện ngắn mẹ ơi, rửa bát cho con!

Con cái mãi mãi là khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được…
***
Khi còn học ĐH, một lần đi thực tập trở về, chúng tôi dẫn cả nhóm về nhà giáo sư liên hoan …
Sau khi buổi tối vui vẻ kết thúc, trên bàn mâm chén bày la liệt. Mấy bạn học muốn mang đi rửa, giáo sư vẻ mặt tươi cười ngăn lại nói: “Đừng vội, có người rửa đây này!”.
Giáo sư đem chén đũa bỏ vào bồn nước, trước tiên dội hết dầu mỡ, sau đó nhẹ nhàng đến bên người mẹ già 70 tuổi nói: “Mẹ, rửa chén cho con nhé…”
Truyện ngắn mẹ, rửa bát cho con!
***Truyện ngắn mẹ ơi, rửa bát cho con!***
Học sinh chúng tôi bỗng dưng thấy quá đỗi bất ngờ…
Bình thường ông là một giáo sư thanh tao, nho nhã, sao lại có thể đối đãi với người mẹ đã cao tuổi như vậy?
Chỉ thấy bà cụ thay đổi hẳn nét ủ rũ nãy giờ trên bàn ăn…
Khuôn mặt rạng rỡ, bà đi đến bên cạnh bồn rửa chén, chậm rãi rửa chén, mất khoảng nửa giờ mới rửa xong.
Giáo sư vui vẻ nói với bà cụ: “Mẹ vất vả rồi, nghỉ ngơi một chút nhé!”
Ông cầm khăn mặt, lau tay cho mẹ.
Sau khi giáo sư đưa mẹ về phòng, lại quay vào bếp, đem chén ra rửa một lần nữa.
Giáo sư nhìn lũ học trò chúng tôi, khi ấy còn đang kinh ngạc không hiểu gì, nói: “Làm mẹ thì lúc nào cũng muốn làm chút gì đó cho con mình. Dù già rồi, nhưng trong mắt mẹ, con mãi mãi cần sự nâng đỡ của mẹ. Để bà rửa chén, bà sẽ cảm thấy con vẫn cần mẹ, một ngày trôi qua sẽ thấy rất phong phú và ý nghĩa. Hiếu kính cha mẹ, ngoại trừ việc giúp đỡ cha mẹ ra, còn phải cho cha mẹ một cơ hội để yêu thương chúng ta”.
Khiến cho người nào đó có cảm giác là người khác còn cần mình, thì họ sống mới có một mục tiêu, có mục tiêu rồi thì cuộc sống mới phong phú và ý nghĩa, lực sống vì thế mà có thể sinh động mạnh mẽ.
Mà trong mắt cha mẹ, con cái mãi là con cái, cho dù các con có trưởng thành rồi, thì người làm cha làm mẹ mãi mãi không bao giờ buông được chúng …
Con cái mãi mãi là khối thịt đỏ hỏn trong lòng cha mẹ, một báu vật trong tay cha mẹ. Chúng ta mãi mãi là nỗi bận tâm mà cha mẹ già không bao giờ buông bỏ được…

    Truyện ngắn phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?

    Có những thứ qua thời gian sẽ chẳng thể nào giữ được dáng vẻ ban đầu của mình, hoặc là dòng đời xô bồ cứ vội vã cuốn đi một điều gì đó nhưng lại để sót lại những giá trị căn nguyên của nó. Phải chăng guồng quay của cuộc sống quá nhanh, khiến đôi khi ta quên trân trọng những điều nhỏ nhặt nhất, quên trau chuốt từng lời ta nói, cẩn thận từng điều ta làm, và quên đi giá trị đích thực của từng lời ta hứa?
    Có bao nhiêu người hứa để rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua? Lẽ nào “lời hứa không có giá trị mãi mãi- giá trị duy nhất của nó là làm yên lòng người nghe vào lúc được thốt ra”?
    Truyện ngắn phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?
    ***Truyện ngắn phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?***

    Lời hứa- nó luôn có những giá trị rất thiêng liêng của riêng mình, nhưng không phải ai cũng ý thức được điều đó, và càng không phải ai cũng hiểu được rằng mình cần làm gì khi những lời hứa đã được nói ra. Cuộc đời quá vội, bởi thế mà những lời hứa trao nhau cũng trở nên thật vội vã.
    Có đôi khi suy nghĩ không theo kịp những lời đã nói, để rồi ta không kịp nhận ra mình đã hứa gì. Và lời hứa cứ thế trở thành gánh nặng cho nhau. Lời hứa đôi khi như một chiếc xích dây vô hình. Cho dù ta dùng chiếc dây lời hứa để giữ những hi vọng vào một người nào đó hay để cột chặt lấy mình thì điều đó cũng thật ngột ngạt, bức bối. Và ta lại đứng giữa hai bờ hứa và quên, lại ép mình hi vọng, chờ đợi về một điều nào đó, từ một người nào đó.
    Trong cuộc sống thường nhật, người ta không lấy pháp luật làm quy chuẩn, mà hay lấy lời hứa làm thước đo. Vậy phải chăng lời hứa cũng là một dạng luật pháp, để khi một ai đó bội hứa, ta lại lấy những lời đã nói ra để làm chứng cứ, để oán trách, thở than?
    Nhưng tại sao lại cần đến một lời hứa?
    Có những lời hứa thật ngọt ngào, trở thành một thứ gia vị mới của cuộc sống. Thế nhưng suy cho cùng, dù là lời hứa vô tình thốt ra, hay lời hứa với tràn đầy sự chân thành, thì đó vẫn là một sự cam kết thực hiện đến cùng. Mà nếu là vậy, thì đâu có sự cam kết nào không là ràng buộc, là trách nhiệm? Phải dùng đến lời hứa để ràng buộc nhau, lẽ nào niềm tin ta trao nhau là chưa đủ?
    Thường thì, những người trao lời hứa sẽ quên đi, còn người nghe sẽ giữ lời hứa đó lại để mà hi vọng. Có lẽ hứa ra sao, thực hiện lời hứa đó như thế nào lại là một trong những bài học căn bản nhất để trưởng thành. Một người dù đã 18, 25 hay 50 tuổi, nếu như vẫn quên đi những lời đã hứa, thì cũng vẫn chỉ như một đứa trẻ lên 5 đang học cách làm quen với cuộc sống.
    Tôi nhớ từng đọc ở đâu đó một câu chuyện rằng, một cô bé 11 tuổi vẫn đòi mẹ mua một con búp bê, dù cho cô bé không còn thích món đồ chơi đó nữa. Nhưng đó là món quà mà mẹ cô hứa sẽ trao tặng khi cô vào lớp một. Cứ tưởng chừng thật là vụn vặt, nhưng câu chuyện đó lại khiến tôi bất giác giật mình. Lời hứa từ khi 6 tuổi, giờ đã qua bảy năm, nhưng niềm hi vọng về lời hứa đó vẫn lớn lên theo cô bé từng ngày, và cô vẫn luôn mong chờ một ngày điều đó thành hiện thực.
    Có thể với cô gái nhỏ đó, giá trị không nằm ở con búp bê, mà giá trị nằm ở lời người mẹ hứa. Lẽ nào sức mạnh của lời hứa lại lớn đến vậy, khiến người ta luôn ghi sâu, rồi mong đợi dù điều đó không còn giá trị? Có lẽ vậy, chỉ nên hứa khi đã trả về cho nó những giá trị ban đầu. Bởi những khi như thế, ta mới có thể trưởng thành, và những tin yêu mới thực sự ý nghĩa.
    Nhưng dẫu vậy, hãy chỉ tin vào những lời đã hứa để ta biết hi vọng, biết tin yêu, chứ đừng vin vào đó để làm cái cớ buộc tội người khác. Bởi những điều họ mất nếu quên đi lời đã hứa sẽ còn nhiều hơn ta: ta mất đi một lời hứa, nhưng họ lại mất đi một cơ hội để trưởng thành. Lời hứa chỉ có giá trị thực sự khi cả hai cùng muốn nhớ, và dấu chấm chưa được đặt sau bất cứ mối quan hệ nào.
    Có lẽ cũng có một chút tàn nhẫn, nhưng vẫn phải thừa nhận rằng, dù là lời hứa mãi mãi, cũng chẳng bao giờ đi được đến điểm tận cùng. Có bao nhiêu người vẫn chờ đợi một lời hứa dù người còn lại đã quên? Bao nhiêu người mòn mỏi trách móc vì vẫn nhớ những lời hứa đã không còn giá trị? Và có bao nhiêu người đi gieo những hi vọng không thành?
    Phải đi qua hết nỗi đau, phải tự cảm nhận sự giằng xé khi lời hứa xưa cũ nay không còn, phải một lần trở thành một kẻ bội tín ta mới biết được rằng, đằng sau những lời đã hứa, dù to tát hay bé nhỏ, dù được trao nhau như thế nào, dù còn nhớ hay đã quên thì vẫn cứ luôn là một trách nhiệm nặng nề. Đâu ai biết trước được rằng sau những lời hứa, những gì ta để lại cho một ai đó là một kỷ niệm ngọt ngào hay những vết sẹo trong tim?
    Có lẽ không chỉ riêng tôi, mà còn nhiều người nữa cũng muốn hỏi: hứa để làm gì? Để cho ta an lòng, cho những hoài nghi trong lòng người tan biến, hay lời hứa đã trở thành thói quen, trở thành một câu đùa cửa miệng? Không phải điểm kết thúc nào của lời hứa cũng là sự phản bội hay lãng quên của một người. Thế nhưng, tại sao ta phải cần đến một lời hứa mới có thể tin? Hay là vì trong lòng ta vẫn còn nhiều nghi ngại? Nếu thực sự cảm thấy yên lòng, sao lại cần hứa hẹn, để rồi ta lại hi vọng về nó, rồi lại đau khổ nếu lỡ một ngày, người đó quay lưng bỏ đi? Có phải ta đã sống quá gấp gáp không, khi phải cần đến ngôn ngữ mới có thể khiến ta chậm lại, để ta vững lại niềm tin?
    Qua biết bao lâu rồi cái thời chỉ cần nhìn vào mắt nhau ta hiểu đó chính là một lời hứa? Và đã bao lâu rồi ta có thể cảm nhận sự cam kết của một người qua từng hành động? Là vì ta lười cảm giác, hay là vì ta chưa đủ hiểu nhau? Phải làm sao để quay về ngày đó, khi ta hứa và cảm nhận lời hứa bằng chính con tim?
    Hãy cứ hứa đi, vì dù thế nào lời hứa vẫn luôn có những giá trị của nó. Nhưng hãy chỉ nên hứa khi hiểu ta đã hứa gì và sẽ có thể chắc rằng sẽ không bao giờ bỏ đi khi lời hứa chưa thành hiện thực. Và cũng hãy cứ tin vào những lời ai đó hứa, nếu như ta biết dùng lời hứa đó để nuôi lớn bản thân, chứ không dùng nó để quy trách nhiệm. Và dù lời hứa có đến từ ai, thì cũng đừng giữ lời hứa đó bằng sự cả tin của con tim, mà còn phải biết tin bằng sự tỉnh táo của lý trí. Nhưng nếu bạn không thể hoàn thành, thì cũng xin đừng cố ở lại và thực hiện lời hứa, vì điều đó càng khiến lòng người đau hơn.
    Đừng cố ở bên một ai đó chỉ vì một lời đã hứa. Bởi cao hơn lời hứa, thứ người ta cần là sự yêu thương. Chỉ có sự sánh đôi giữa thương yêu và trách nhiệm mới có đủ tư cách để đền đáp lại những tin yêu và hi vọng.
    Cảm nhận đi, cả những lời hứa mãi không là sự thực, cả những lời hứa xuất phát từ trái tim để hiểu hết những điều kỳ diệu của nó- để biết tin, biết yêu, biết hi vọng, biết sống có trách nhiệm một cách trọn vẹn hơn. Và hãy học cả cách bao dung cho những lời hứa không thành. Để mang lời hứa trả về đúng với những giá trị thiêng liêng ban đầu của nó. Để biết tin và biết hứa bằng chính lòng thành. Để khi đó ta không còn phải loay hoay tự hỏi mình rằng: phải qua bao nhiêu lời hứa, ta mới đủ tin yêu?

    Đọc truyện ngắn anh thích nhất là người mình thương nói thương mình.

    “Em làm anh bất ngờ quá, anh vui lắm… “
    “Thương anh quá, có vậy mà sụt sùi ùi”
    “Anh cũng thương em… “

    Hôm nay thì tôi đã thấy được ánh sáng đầu ngày. Mấy hôm trước, tôi nằm bẹp dí trên giường trong một trạng thái li bì và có phần mê man. Những khi mở mắt và nhận thức được thế giới xung quanh thường là quá trưa hoặc là khi ánh chiều tà len lỏi qua song cửa sổ của căn nhà gỗ mà chiếu vào.
    Hôm nay thì tôi đã cảm thấy khỏe hơn nhiều. Và việc thức dậy đúng nhịp sinh học bình thường, lần hiếm hoi trong đời, tôi cảm thấy trân quý sự tinh khôi thuần khiết của những tia nắng sớm, điều mà không có những ngày ốm đau như thế này chắc chẳng bao giờ tôi nhận ra.
    Mới cách đây vài ngày, tôi cứ tưởng, cuộc đời mình đã đặt một dấu chấm hết. Tôi là đội trưởng của một đội vệ sĩ. Lần này đội của tôi nhận nhiệm vụ để bảo vệ một nhân vật quan trọng của một gia đình gia thế nhưng trót gây hấn với một đại ca giang hồ.
    Công việc suôn sẻ suốt môt tháng trời và gần như nhiệm vụ đã hoàn thành , chỉ cần sau chuyến đi lên cao nguyên này nữa thôi, thì thân chủ của tôi chính thức định cư ở nước ngoài để chấm dứt những ngày tháng sống trong sợ hãi. Chuyến đi này thân chủ tôi đi thăm mộ mẹ mình trước khi có thể là sẽ chẳng bao giờ quay về nữa. Ý nghĩa của hành trình khiến chúng tôi không thể ngăn thân chủ mình thực hiện tâm nguyện, dù biết nguy hiểm sẽ muôn trùng khi rời khỏi khu vực an toàn trong thành phố. Mọi thứ được giữ bí mật cẩn thận, nhưng không hiểu sao cuối ngày hôm ấy từ nghĩa trang trở về, chúng tôi bị phục kích. Tôi và anh em của mình gần như bị động trước cuộc tấn công ồ ạt của đối phương . Và trong lúc những cuộc ẩu đã diễn ra không ngừng nghĩ, tôi bị một cú đá lén sau lưng và ngã lăn xuống sườn núi.
    Tôi bò, tôi trườn dưới chân núi không biết bao lâu, chỉ biết cổ họng khô rát đến tắt tiếng , tay chân bị thương và sự đói khát khiến tôi không biết mình có còn đủ nửa cái mạng không nữa.
    Và nửa cái mạng có phần nói thách của tôi, được nhặt về bởi người con gái ấy.
    Ngôn Hảo, cô gái có cái tên thuộc loại hiếm lạ, lúc đó trong mắt tôi chẳng khác một nữ thần. Tôi không nhớ rõ cô ấy đã làm thế nào để mang tôi về căn nhà gỗ giữa trang trại trồng thảo dược. Chỉ biết khi tỉnh dậy lần đầu tiên,mùi thuốc bắc đã xông thẳng vào mũi tôi, khiến tôi-một người sinh ra ở thành phố quen với những viên thuốc tây- gần như bị choáng.
    Nhưng cảm giác bị choáng ấy, không kinh khủng bằng việc phát hiện ra mình bị mất đi giọng nói. Cổ họng tôi có vẻ bị tổn thương nặng. Tôi càng cố gắng gào lên, nhưng tuyệt không phát ra một âm thanh nào. Vậy mà trong sự bất lực vô vọng ấy, khi tôi mong chờ một lời vỗ về an ủi, người mà tôi coi là Nữ Thần, Ngôn Hảo, xuất hiện với một khuôn mặt lạnh lùng và ép tôi uống những chén thuốc đen xì và có mùi thật không dễ chịu. Tôi cố né miệng mình đi, vùng vằng không uống. Và tôi không ngờ rằng, một trong những vệ sĩ uy dũng nhất thành phố lại có ngày bị một cô gái tay chân mỏng mảnh tát liên tục mấy cái vào mặt , rồi bóp mũi ép uống thuốc. Tôi thấy mình chẳng khác một đứa trẻ bất hạnh lọt vào một nhà giữ trẻ mà cô bảo mẫu có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng lại mạnh tay đến hung tàn…
    Gần như ngày nào tôi cũng bị Ngôn Hảo đánh vì cái tội cứng đầu không uống thuốc. Nhưng những cuộc “giao tranh” ấy, tuyệt nhiên không có một lời nào. Trước khi “giao tranh” bằng tay chân, chúng tôi “giao lưu” bằng ánh mắt. Ngôn Hảo sẽ đưa chén thuốc còn bốc khói trước mặt tôi, nhướn mày theo kiểu bảo tôi uống đi, còn tôi sẽ nhăn mặt lắc đầu từ chối. Và rồi kịch bản ngày nào cũng như ngày nấy, Ngôn Hảo tát vào mặt tôi, và ép tôi uống bằng mọi cách có thể. Âm thanh duy nhất phát ra trong những lần như vậy, chỉ là tiếng rên yếu ớt không thành tiếng của tôi…
    Lúc này thì tôi không còn nghĩ Ngôn Hảo là nữ thần nữa, dù vẫn mang ơn cứu mạng, nhưng tôi bắt đầu thấy vẻ lạnh lùng và băng giá của cô ấy giống với một nữ ma đầu trong phim khiếm hiệp, Lý Mặc Sầu…
    Nằm hứng từng tia nắng sáng một hồi , tôi bắt đầu cảm thấy nhớ một điều mà hơn một năm nay tôi không còn nhận được. Đó là những tin nhắn chào buổi sáng. Thủa ấy, mỗi ngày của tôi bắt đầu bằng hai âm thanh trái ngược, năm phút trước là tiếng đồng hồ báo thức inh ỏi và đáng ghét, năm phút sau sẽ âm báo tin nhắn từ một người, mà thanh âm của nó khi đó với tôi rất đỗi ngọt ngào.
    Tôi quen em qua một diễn đàn thể thao trên mạng. Và vì vậy , mà đến bây giờ tôi thậm chí không biết tên thật của em. Tôi vẫn chỉ gọi em là Basti, nick của em đặt theo tên một cầu thủ bóng đá mà cả hai chúng tôi cùng thích.
    Thần tượng của tôi là một chàng cầu thủ thần đồng của bóng đá Đức, nhưng không may bị những chấn thương hành hạ, trầm cảm và rồi từ giả sự nghiệp trong vô vàng luyến tiếc. Vì anh không bao giờ vươn lên tới đỉnh cao thật sự, nên tên tuổi anh không nhiều người biết chứ đừng nói chi là yêu thích. Vậy nên khi tôi thấy một cái nick để avatar là hình của anh, tôi tò mò và liền vào làm quen.
    Những câu chuyện lúc ban đầu chỉ liên quan đến thần tượng , tới bóng đá và quần vợt. Rôi không biết từ lúc nào, đề tài của chúng tôi vượt ra khỏi những lĩnh vực trên diễn đàn. Rồi khi không còn đề tài cùng quan tâm, chúng tôi chuyển qua quan tâm nhau. Chúng tôi bắt đầu những tin nhắn cho hỏi han cuộc sống của người kia mỗi lúc một thường xuyên hơn. Em luôn dịu dàng với những quan tâm hỏi một ngày của tôi thế nào. Và khi biết tôi làm việc cho công ty bảo an, em bắt đầu có thói quen gửi lời chào buổi sáng đánh thức tôi đi làm. Em gửi những câu hoặc ngọt ngào hoặc ấm áp, nhưng luôn kết thúc bằng sáu chữ ” anh nhớ bảo trọng nghe anh”.
    Đó là một ngày mùa mưa.
    Tôi vẫn đứng ngoài hiên một tiệm bánh làm nhiệm vụ của mình. Bên trong thân chủ của tôi không hề có ý định sẽ dừng lại việc ăn những chiếc bánh béo ngậy. Bụng tôi đang cồn cào vì đói nhưng nhìn là đã thấy ngán. Bỗng cảm giác vừa đói vừa ngấy tan biến khi em nhắn tin, chỉ còn là một luồng xúc cảm ngọt ngào.
    ” Chỗ anh làm có mưa không ? hihi, mưa thì nói em, em mang dù qua cho anh”
    “chỗ anh đang mưa, nhưng em ở đâu, cách anh bao xa, đi rồi ướt mưa anh xót làm sao”
    “gần mà, có một gang tay thôi, một gang tay trên bản đồ đó, hihi. . “
    “thôi vậy cũng ướt em à, tin nhắn của em là chiếc dù che kín cho anh rồi “
    “hihi, vậy anh nhớ bảo trọng nghen, vệ sĩ của em… “
    Có một lần giữa những mệt nhoài, tôi muốn tâm sự với một ai đó, trong đầu tôi chỉ có em, Basti dịu ngọt của tôi mà thôi. Tôi gọi cho em. Lần đầu,lần thứ hai là những tiếng bíp trùng trùng vô vọng. đến lần thứ ba thì một giọng nữ nhẹ nhàng vang lên “thuê bao quý khách vừa gọi, tạm thời không liên lạc được… “
    Tôi hoang mang không biết chuyện gì cho đến khi nhận được tin nhắn của em vài giờ sau đó.
    “Anh đừng gọi cho em, em không nghe máy đâu, em chỉ thích nhắn tin thôi. . “
    “sao chỉ thích nhắn tin thôi. . “
    “hihi, không biết, giống như không biết tại sao em thích anh vậy đó”
    Rồi bằng những tin nhắn, Basti vẫn an ủi vỗ về mỗi khi tôi giãi bày tâm sự. Tôi cũng quen dần với việc nhắn tin với em… Nhưng lúc đó tôi không rõ với em, tình cảm của tôi là gì? Là thương ,là thích hay chỉ là một người lắng nghe tôi, quan tâm tôi… Tôi không rõ. Tôi chỉ biết, ngày nào tôi cũng sạc pin đầy điện thoại mỗi khi có thể, chỉ để chờ tin nhắn của em.
    Tôi cầm chiếc điện thoại tắt ngúm màn hình của mình, rồi chặt lưỡi, vậy là hết, bao nhiêu tin nhắn của Basti, của hai năm yêu không là yêu, thương không là thương đó giờ đã mất hết. Chỉ còn mình tôi đang nằm bẹp trên giường, và thèm làm sao, một tin nhắn kết thúc bằng câu “anh nhớ bảo trọng nghe anh”
    Tôi mỉm cười, rồi cảm thấy xót xa. Ký ức ngọt ngào luôn có chút phần lem vị chát đắng là vậy. Nhưng rồi cánh cửa phòng mở ra, tiếng bước chân quen thuộc của Ngôn Hảo lại gần, tôi biết, chén thuốc đắng thật sự đang chờ tôi phía trước.

    Đó gần như là lần duy nhất tôi gặp Basti ở ngoài đời.
    Trước đó vài ngày, tôi nhắn tin cho Basti về việc mình nhận một nhiệm vụ mới khá thú vị, bảo vệ an ninh cho một vũ hội hóa trang của một số diễn viên ca sĩ. Sự kiện này được gọi là “vũ hội Lặng Im” vì nó được tổ chức để gây quỹ cho những người câm điếc.
    “Anh sướng nha, tha hồ ngắm người đẹp rồi”
    “Anh sợ không có thời gian để ngắm. Mà thật ra, trong mắt anh chỉ có em đẹp thôi”
    “Bộ anh thấy em rồi sao, mà biết đẹp hay xấu?”
    “hình anh còn chưa được coi, nhưng anh cảm nhận được… Anh tin vào trực giác của mình “
    “hihi, vậy thì gửi cho anh một tấm hình , thưởng cho anh vì anh tin rằng em đẹp “
    Đó là một tấm hình chân dung, nhưng chỉ thấy có nửa khuôn mặt, nửa khuôn mặt còn lại được giấu sau chiếc mặt nạ ánh vàng lấp lánh. Nhưng bao nhiêu đó thôi cũng toát lên vẻ xinh đẹp và có phần lộng lẫy của em.
    Từ đó tôi coi tấm hình nửa khuôn mặt của em là một báu vật.
    Liên tiếp nhiều ngày, ngoại trừ những lúc cần tập trung tuyệt đối, hễ có thời gian là tôi lấy điện thoại ra và nhìn tấm hình trân quý đó.
    Và đêm diễn ra vũ hội, tôi không tin vào mắt mình khi vừa thay ca trực, tại hành lang phía sau hội trường, tôi gặp một cô gái với chiếc mặt nạ ánh vàng và nửa khuôn mặt không lấy một điểm khác tấm hình mà tôi vừa chuyển thành hình nền trong điện thoại. Tôi cứ đứng đó như trời trồng trong mấy phút, cứ nhìn vào màn hình điện thoại rồi nhìn cô gái mảnh mai nhưng cuốn hút đó vẫn đang gửi tôi một ánh mắt vừa giễu cợt vừa thách thức. Tôi cảm giác như mình đang chơi trò”tìm 5 điểm khác biệt” nhưng một điểm tôi còn không tìm ra nỗi. Sự hoang mang choáng ngợp tan dần cho một cảm giác vui vẻ bắt đầu lớn lên.
    _em… là. . Basti… .
    Câu hỏi của tôi bị ngắt lại bởi ngón trỏ của cô gái đặt lên môi. Dấu hiệu của sự im lặng. Rồi cô gái tiến lại gần và cầm lấy chiếc điện thoại của tôi. Nhìn màn hình xong, cô ấy cười và mở phần mềm soạn tin nhắn ra và bấm .
    “Anh xin phép em chưa mà để hình em làm hình nền vậy , mà anh quên mất hôm nay là vũ hội im lặng sao, không được nói chuyện, soạn tin nhắn vào đây đi anh. “
    “Em là Basti … “
    “Theo anh thì sao, không phải anh tin vào trực giác của mình sao?”
    “em đúng là Basti. . sao em lại ở đây”
    Em cầm điện thoại, nhìn tôi, nở một nụ cười , dù tôi chỉ thấy một nửa đôi môi , nhưng vẫn vô cùng xinh xắn. Rồi em gõ tin nhắn đưa cho tôi :
    “Anh có vẻ ngoài thư sinh hơn em nghĩ. So với hình avatar, thì anh trắng trẻo hơn nhiều. “
    Tôi vừa vui, vừa bất ngờ, pha một chút cảm giác khó tả. Cảm xúc hỗn độn khiến tôi không kiềm chế được hành động của mình. Tôi cầm lấy tay em, định nói điều gì đó mà bây giờ tôi không sao nhớ nỗi. Nhưng em thuộc nội quy của vũ hội này hơn cả gã bảo an là tôi. Em lại đưa tay làm dấu im lặng. Và sau đó thì một khúc nhạc vang lên. Những giai điệu du dương khiến lòng người náo nức.
    “Nhảy với em nhé?”
    Em gõ vào màn hình điện thoại.
    Tôi nhanh chóng gật đầu . Và vũ điệu tại hành lang đêm ấy khi thoảng vẫn lọt vào giấc mơ của tôi dù sau này, có khi tôi đã quên mất sự tồn tại của em trong cuộc sống của mình.
    Đêm đó, những thắc mắc về em, về sự xuất hiện của em, tôi không kịp hỏi. Khi bản nhạc kết thúc, em nói cần vào nhà vệ sinh để trang điểm lại. Nhưng rồi em không xuất hiện nữa.
    Em nhắn tin.
    “em là cô bé lọ lem, về trễ thì chiếc xe sẽ biến mất, xin lỗi anh nhé, bạch mã thư sinh của em, anh nhớ bảo trọng nghe anh. “
    “Em đang làm anh tự hỏi, cái hành lang này có phải đi ra từ một giấc mơ không đó”
    “Giấc mơ luôn chứa điều đẹp đẽ, không phải em đủ đẹp trong mắt anh để được lọt vào giấc mơ sao?”
    “Em làm anh bất ngờ quá, anh vui lắm… “
    “Thương anh quá, có vậy mà sụt sùi ùi”
    “Anh cũng thương em… “
    Hết phiên gác từ lâu nhưng tôi đứng hoài ở hành lang đó, cảm giác ngọt ngào còn mãi trên những giác quan…
    Tự nhiên tối nay giấc mơ về hành lang đó lại trở về trong tôi. Giấc mơ tạo ra từ ký ức về lần gặp duy nhất của tôi với Basti. Điều đó khiến nỗi đau thể xác lẫn cảm giác chán chường vì mất đi giọng nói với cái cổ họng gần như tê liệt, tạm thời thoát khỏi dòng suy nghĩ u ám của tôi.
    Lúc đầu tôi chưa hiểu sao những điều đã lui sâu vào quá khứ, những điều tôi không còn nghĩ đến trong suốt một thời gian sau khi giả biệt người con gái thần bí ấy, nhất là khi đời tôi xuất hiện một cô gái khác , đúng với những gì tôi muốn. Nhưng rồi tôi nhận ra tối nay tôi nằm mơ thấy câu chuyện cũ đó, là vì Ngôn Hảo. Hai ngày liên tiếp, Ngôn Hảo chấm dứt giao tiếp với tôi bằng ánh mắt, cô ấy dùng chiếc máy tính bảng của mình , mở phần mềm soạn thảo văn bản và trò chuyện với tôi.
    “anh tên gì”
    “Phúc, cô tên Ngôn Hảo, phải không”
    “sao anh biết”
    “Tôi nghe mọi người gọi thôi”
    “anh thấy sao rồi “
    “Cũng đỡ nhiều rồi, mà sao tôi vẫn không nói được “
    “Hai dây thanh âm của anh phù nề và nhiễm trùng nữa, anh phải kiên nhẫn”
    “nhưng mà không nói được, có cái gì đó ấm ức lắm”
    “nỗi ấm ức của anh thì có đáng là gì đâu, đồ yếu đuối, ngoài kia còn bao nhiều người khổ sở hơn anh kìa “
    Ngôn Hảo gõ xong đưa tôi đọc rồi chẳng buồn để ý tôi có muốn trả lời không mà đứng dậy quay đi. Tôi dùng hết sức đập tay vào thành giường để tạo ra âm thanh gây chú ý. Ngôn Hảo quay lại nhìn tôi , rồi đưa máy tính bảng cho tôi.
    “Tôi không nói được thôi, hà cớ gì cô cũng không thèm nói, tôi không nói được chứ đâu có bị điếc”
    Đọc xong, Ngôn Hảo cười khảy một cái , rồi đưa tay vỗ vào trán tôi một cái, rõ đau,
    “Đồ ngốc, tôi sợ anh cảm thấy tủi thân rồi ấm ức thêm thôi, nói thì cùng nói, không thì cùng gõ, người nói người gõ, khập khiễng vậy, tôi không thích “
    Ngôn Hảo vẫn giữ vẻ lạnh lùng khi trò chuyện qua những dòng chữ với tôi. Thỉnh thoảng lại có vài câu và hành động thô lỗ. Không hiểu sao từ những điều xù xì của một cô gái cộc cằn hung dữ lại là đoạn mồi vào giấc mơ dịu dàng mà chủ nhân là một hình bóng yêu kiều từ quá khứ ?
    Phải chăng vì những viên kẹo vị dâu mấy ngày nay Ngôn Hảo để lại sau chén thuốc đắng cho tôi, như là một bước đệm ngọt ngào?
    ***
    Những ngày nằm dưỡng thương khi đầu óc đã tỉnh táo, tôi thấy thời gian như đeo xích trôi đi một cách chậm chạp. Và những ngày này cũng là những ngày mà tự nhiên những điều liên quan đến Basti lại xuất hiện trong suy nghĩ, rồi len vào giấc mơ mỗi tối của tôi nhiều đến vậy.
    Chỉ có những phút Ngôn Hảo và chiếc máy tính bảng của cô ấy hiện diện, thì Basti mới tạm thời rời khỏi dòng suy nghĩ của tôi.
    “công nhận thuốc của cô hay thiệt, tôi thấy tay chân có sức lại rồi “
    “Anh đang xỏ xiên tôi đó hả?”
    “Đâu có đâu, sao cô cứ nghĩ xấu cho tôi vậy?”
    “Chứ anh có chỗ nào tốt để tôi không nghĩ xấu”
    Tôi nhăn mặt nhìn Ngôn Hảo vẻ hờn trách, chẳng thèm nhận máy tính bảng từ tay cô. Ngôn Hảo nhận ra ngay vẻ giận dỗi của tôi, nhưng cô ấy chẳng thèm dỗ dành, cười mỉm một cái rồi quay đi. Tôi lại phải đập tay vào thành giường để gây sự chú ý.
    Ngôn Hảo quay lại nhìn tôi với ánh mắt giễu cợt , vừa thách thức. Ánh mắt này gợi lên một chút gì đó thân thuộc.
    “Gì?”
    “ừ , tôi xấu vậy sao cô cứu tôi làm gì ?”
    “tôi cứu rồi mới biết anh xấu như vậy, uống thuốc mà ngày nào cũng bắt tôi làm người xấu, không phải vậy anh đủ xấu để tôi không thể nghĩ tốt cho anh hả”
    “hihi, tôi không nghĩ là cô biết nói đùa như vậy đó “
    Ngôn Hảo mỉm cười một cái. Chả hiểu sao hôm nay những nụ cười cuả cô ấy thật tươi tắn.
    “sao anh nhìn tôi hoài vậy ?”
    “Thì ra cô cười cũng đẹp quá”
    “Anh ngủ đi”
    Tôi không hiểu mình vừa nói gì sai mà lần này Ngôn Hảo bỏ đi một mạch sau lời chúc ngủ ngon mà phần dằn mặt nhiều hơn là phần chúc.
    Là tôi nói gì không phải hay là con gái luôn khó hiểu như vậy ? Ngôn Hảo bỏ đi, để mình tôi ở lại. Và Basti quay về trong tâm tưởng của tôi.
    Basti cũng từng rời bỏ tôi đi, để lại nhiều dấu hỏi không bao giờ có lời đáp.
    Những tháng ngày ngọt ngào với những tin nhắn quan tâm, yêu thương đó tưởng như sẽ kéo dài đến vô tận. Nhưng Basti quá thần bí khiến khi tôi bắt đầu muốn có một cảm giác chắc chắn hơn với em thì thứ em mang lại chỉ là lúc tỏ lúc mờ trong sự hoang mang.
    Một đêm, em nhắn tin cho tôi nói là em đang buồn quá. Tôi gọi điện cho em, như bao lần em không bắt máy. Tôi gửi em những tin nhắn chuyện trò, hỏi thăm. Em cảm thấy đỡ buồn một chút, nhưng rõ ràng em vẫn còn đầy sầu muộn. Tôi liền tìm cách làm em vui với một truyện cười.
    ” Đố em nha, có một thằng mù và một thằng câm đi siêu thị. Thằng câm muốn người ta bán cho nó một chai dầu gội đầu, nên nó đưa tay chỉ chỉ vô cái đầu rồi chà chà gội gội, vậy là người ta bán cho nó một chai dầu gội đầu, vậy đố em thằng mù muốn mua một chai sữa tắm thì làm sao?”
    … .
    “em không biết hả, thua đi, anh trả lời cho. . “
    Em im lặng suốt hai ngày sau đó, dù tôi gửi bao nhiêu tin nhắn, gọi điện bao nhiêu lần. Cảm giác lo lắng đốt cháy tôi trong tận cùng sự bức bối. Hai ngày đó dài như thế kỷ, tôi không làm được gì ngoại trừ suy nghĩ đến em. Và ánh sáng chỉ trở lại khi tin nhắn đầu ngày kèm với câu “anh nhớ bảo trọng nghe anh” gọi tôi dậy vào ngày tiếp theo.
    Tôi cố hỏi chuyện gì, nhưng em lãng tránh. Em nói giờ em vui rồi, đừng nói chuyện buồn nữa.
    Em lại quan tâm yêu thương tôi bằng những tin nhắn. Những phiên gác của tôi vì thế mà bớt đi những nhọc nhằn. Rồi những lúc ngồi nghĩ, tôi luôn có điều để chờ đợi khi mở điện thoại ra. Những ngày tháng đó, tôi đã cảm thấy mình vô cùng hạnh phúc.
    “em lên bưu cục nhận quà của anh chưa ?”
    “hihi, áo đẹp quá anh, thương anh nhiều lắm”
    “đẹp nhưng vừa không em “
    ” vừa mà, em thích lắm”
    “sao em không cho anh địa chỉ nhà em, để anh gửi thẳng tới cho tiện. Mắc công em… “
    “hihi, tại em chưa có chỗ ở cố định, khi nào có em sẽ gửi cho anh mà”
    “anh chỉ sợ em trốn anh thôi”
    “thôi mà, em không có vậy đâu, đừng buồn mà, anh thích gì… em thưởng cho anh nè!”
    “anh hả. . điều anh thích. . à, anh thích nhất là người mình thương nói thương mình … “
    “em thương anh “
    “không phải, anh muốn nghe giọng em… em không thích nói chuyện điện thoại thì gửi tin nhắn thoại cho anh cũng được. . “
    Và sau đó là trùng trùng những khoảng lặng im.
    Một lần, hai lần rồi ba lần, cái khát khao được nghe em nói thương mình đều bị em cho chìm vào khoảng không trống vắng. Tôi thấy mình bị tổn thương ghê gớm. Cảm giác mình chỉ giống như một trò đùa của em. Thêm vào kiêu hãnh sĩ diện của một gã đàn ông khiến tôi tự tạo ra một vết thương cho mình và quy đổ hết lên cho điều em không nói. Vết thương khiến tôi dần dà đón nhận những sự quan tâm từ em một cách hời hợt và bất cần. Tôi trả lời chậm trễ nhiều khi chẳng buồn hồi âm cho em. Nhưng em vẫn kiên nhẫn mỗi buổi sáng,”anh nhớ bảo trọng nghe anh “…
    Rồi thì Thu Thảo xuất hiện. Cô ấy yêu tôi nồng nhiệt va cháy bỏng . Tôi không rõ đó có phải kiểu mà tôi thích hay không, nhưng ít nhất Thu Thảo luôn nói yêu tôi mỗi lần gặp mặt. Tôi choáng ngợp trong niềm hạnh phúc mới, Basti gần như rơi lãng quên.
    Chỉ có một lần, tự dưng buổi sáng đó, đang nằm bên Thu Thảo,cô gái của tôi vẫn ngủ say . Tin nhắn của Basti tìm tới. Lúc đó, dù tôi nghĩ mình đã yêu và hạnh phúc bên Thu Thảo, hài lòng với cách mỗi ngày cô ấy nói yêu tôi, nhưng tôi vẫn rung động khi nhận được tin nhắn của em. Tôi trả lời em sau rất nhiều ngày những tin nhắn của em chỉ còn là chuyện một chiều.
    “Em à, anh thích nhất là người mình thương nói thương mình đó. . em có nhớ không, nói thương anh được không ?
    Tôi chờ em trả lời cho đến khi Thu thảo thức dậy, chào tôi bằng một nụ hôn nồng say. Rồi tôi tay trong tay dẫn Thu Thảo đi ăn sáng cho một ngày cuối tuần trễ nãi nhưng ấm áp. Và khi đợi Thu Thảo mua đồ trong một shop quần áo, tôi nhắn tin cuối cùng cho em.
    “Anh xin lỗi. . anh dành tình cảm cho người chịu nói thương anh rồi. . tạm biệt em”
    Nửa tiếng sau trên đường về tôi nhận được tin nhắn trả lời.
    “anh nhớ bảo trọng nghe anh … “
    Và rồi từ đó tôi và em không liên lạc với nhau nữa. Và rồi từ đó, tôi chỉ còn dành tình cảm của mình cho Thu Thảo, cô gái luôn nói yêu tôi mỗi khi có thể, và sẽ xuất hiện trước mặt tôi mỗi buổi chiều khi tôi tan ca cùng với một chiếc ôm thật chặt. Dù rằng không lâu sau đó, tôi phát hiện ra người luôn nói thương tôi, cho tôi cảm giác nồng háy đó, lại nằm trên giường với một đồng nghiệp của tôi.
    Tôi trở về với cuộc sống một mình, nhưng cũng từ bỏ luôn thói quen nhắn tin. Chiếc điện thoại vào mỗi buổi sáng chỉ còn duy một chức năng báo thức, theo đúng nghĩa đen của nó.
    ***
    Những ngày tiếp theo tôi bắt đầu hồi phục rõ ràng hơn. Tôi có thể bước xuống giường và đi tới đi lui trong phòng, hoặc giả khi muốn có thể bước ra ngoài hành lang nhìn ra trang trại trồng thảo dược, nơi mà Ngôn Hảo ngày nào cũng tỉ mẩn chăm sóc từng cây hoa thuốc. Hình như tôi quen dần với việc nhìn thấy cô ấy mỗi ngày.
    Rồi một ngày như hôm nay cũng đến. Tôi nghe mấy người giúp việc trong trang trại bảo, Ngôn Hảo hôm nay có việc đi đến sáng mai mới về. Thế là cả ngày tôi cứ cảm thấy trong lòng mình có một cảm giác xôn xao đến kỳ lạ.
    Bầu không khí lạnh lạnh khi trời chiều đổ xuống của vùng cao nguyên, khiến tâm trạng khó chịu của tôi sáng giờ càng thêm bức bối. Tôi hơi so vai rồi không hiểu sao lại thở dài. Thuốc hôm nay đắng hơn mọi hôm, có phải vì không phải Ngôn Hảo chăm cho tôi uống ?
    Chú Tư Già, người giúp việc lớn tuổi vui vẻ, cũng ân cần chu đáo khi mang thuốc cho tôi, nhưng ngặt một nỗi, chú ấy không dùng máy tính bảng để nói chuyện với tôi. Chú ngồi đối diện và hỏi chuyện tôi bằng những câu hỏi theo kiểu gật lắc. Đến bây giờ tôi mới nhớ làm sao câu nói của Ngôn hảo đêm hôm nào…
    “Đồ ngốc, tôi sợ anh cảm thấy tủi thân rồi ấm ức thêm thôi, nói thì cùng nói, không thì cùng gõ, người nói người gõ, khập khiễng vậy, tôi không thích “
    Bây giờ ngồi vừa tự mình cố nuốt chén thuốc đắng nghét, không có viên kẹo vị dâu kèm theo sau đó như mỗi ngày, rồi gật lắc một cách uể oải trước những câu hỏi thăm đầy thịnh tình của chú Tư Già. Tôi không biết nỗi niềm trong mình, gọi là nỗi tủi thân như là
    Ngôn Hảo nói, hay là nỗi nhớ chính người con gái đó?
    Buổi tối, tôi cứ trằn trọn không ngủ được. Tôi không nghĩ về một bóng hình đầy khúc mắc của quá khứ là Basti, cũng chẳng còn bận tâm và lo lắng cho người yêu hiện tại là Thu Thảo. Đầu óc của tôi bắt đầu chỉ nhớ vẻ lạnh lùng nhưng sắc sảo của Ngôn Hảo mà thôi. Tự nhiên tôi nhớ đến một câu trong truyện kiếm hiệp,”trong hồ lô nhà ngươi bán thuốc gì? . Tôi tự hỏi, chén thuốc mỗi ngày,có phải bỏ ít nhiều những hạt nhớ nhung…
    Một cách không thể dứt ra, tôi cứ nghĩ về cô gái vốn dĩ mình vẫn chưa biết gì ngoài, ngoài một cái tên, một khuôn mặt xinh xắn mà vẻ hiền lành-hung dữ đan xen khó đoán như những chén thuốc đắng nghét kèm theo viên kẹo vị dâu ngọt ngào.
    Đến chiều ngày hôm sau, Ngôn Hảo vẫn chưa về. Chú Tư Già lo lắng đi ra đi vô không yên. Tôi cũng lo lắng, không đủ sức để đi nhiều như chú,nhưng lửa lòng tôi cũng như thiêu đốt . Tôi mượn giây viết và viết vài chữ cho chú:
    “Gọi điện thoại cô ây không bắt máy hả chú?
    Chú Tư Già quay qua nhìn tôi bằng ánh mắt tròn xoe, pha chút gì đó ngạc nhiên đến khó chịu. Một ánh nhìn khó hiểu. Rồi chú lặng lẽ lắc đầu và quay đi. Chú Tư cùng một số người làm công khác đi ra thị trấnn tìm cô chủ của mình. Tôi định xin đi, nhưng phát hiện ra hai đầu gối của mình bắt đầu đau lại và thật ra tôi vẫn còn di chuyển rất chậm. Tôi không muốn làm gánh nặng thêm cho mọi người.
    Tôi đành gói sự sót ruột của mình vào cái dáng ngồi thất thểu trên bậc tam cấp, thả ánh mắt dõi nhìn về phía ngõ vào trang trại. Và cứ thế, tôi… ngủ gục hồi nào không hay.
    Khi tôi thức dậy thì thấy mình đã được khoác thêm một chiếc áo. Và… Ngôn Hảo đã về từ lúc nào, khuôn mặt có vẻ cũng hơi mệt và đang thiếp đi bên thềm cửa giống tôi.
    _Ngôn. . Hảo…
    Một cách bất ngờ , cuống họng tôi phát ra được những âm tiếng có nghĩa đầu tiên suốt gần một tháng. Nhưng sau hai từ đó, tất cả lại trở lại như cũ, tôi không nói thêm được lời nào khác. Có những ngày tôi từng nghĩ, khi lấy lại được giọng nói, tôi sẽ gọi tên ai trước,là Basti ngọt ngào của những dòng tin nhắn hay Thu Thảo của những đam mê cháy bỏng? Nào ngờ…
    Ngôn Hảo tỉnh dậy, nghe tôi gọi , cô ấy cũng hơi bất ngờ. Nhưng rồi thấy vẻ lắp bắp của tôi, biết là tôi chỉ có thể làm đến thế, cô nở một nụ cười dịu ngọt rồi đưa máy tính bảng cho tôi.
    “cô đi đâu thế, mọi người đi tìm cô, cô có gặp không ?”
    “không, hèn chi về nãy giờ không thấy ai hết “
    “mà cô đi đâu vậy, có biết là tôi lo không , sao không gọi điện về báo… “
    “Tôi đi chơi với trai , được chưa, vậy có cần báo cho anh không ?
    Tôi xụ mặt xuống hệt như một đứa trẻ vừa rơi một que kem,như một người nội trợ mất sổ gạo trong thời bao cấp, như một người đàn ông vừa nhận câu khước từ…
    “Tôi giỡn thôi, anh đừng có làm mặt đưa đám vậy, tôi bị kẹt ngoài thị trấn vì cái này nè. . “
    Đưa tôi xem xong, Ngôn Hảo mở một đoạn tin cho tôi coi.
    Thì ra người ta phong tảo một số con đường ra khỏi thị trấn để vây bắt một đám người liên quan đến một vụ tấn công và cố tình gây thương tích cách đây chưa lâu. Và không khó để tôi nhận ra đó là vụ án tấn công thân chủ tôi. Bài báo đưa tin là đám giang hồ đó đã bị tóm gọn và thân chủ của tôi may mắn không nguy hiểm đến tính mạng.
    “Cô bị kẹt ở ngoài đó vì người ta phong tỏa bắt tội phạm hả?”
    Ngôn Hảo gật nhẹ đầu.
    “Mà hồi nãy anh gọi được tên tôi rồi, chắc vài bữa anh sẽ lấy lại được giọng nói của mình thôi . “
    “Vậy hả? Ngôn Hảo trị bệnh hay quá. Mà lỡ không nói được nữa, thì tôi gõ máy tính bảng với cô là được rồi ?”
    Ngôn Hảo trừng mắt nhìn tôi.
    “Bậy bạ cái miệng “
    Chợt ,tôi phát hiện ra đêm nay là một đêm trăng tròn. Ánh trăng lung linh chiếu sáng thảm cỏ mượt mà tạo nên một không khí thật lãng mạn.
    Chợt, từ chiếc mấy tính bảng của mình, Ngôn Hảo mở một đoạn nhạc dịu dàng nhưng làm lòng người xao xuyến.
    Chợt, tôi không hiểu làm sao,mình lại bước lại gần với đôi chân chưa hề khỏe hẳn, đưa tay nắm bàn tay thanh mảnh cảu Ngôn Hảo và dìu cô ấy một điệu nhảy tình tứ. Ngôn Hảo để yên cho tôi làm tất cả. Ánh mắt nhìn thẳng vào mắt tôi như đốt cháy hết bao nhiêu vời xa khoảng cách. .
    Chợt là tình yêu…
    Nhưng rồi mọi thứ chợt dừng lại khi tiếng râm ran của đoàn người tìm kiếm trở về.
    Chú Từ Già vừa mừng vừa nức nở tìm được cô chủ của mình. Còn tôi, tôi vừa đánh mất một khoảnh khắc hay tìm thấy cả cuộc đời ?
    ***Truyện nghttp://wapviet.edu.vn/the-gioi-truyen/truyen-ngan/ắn anh thích nhất là người mình thương nói thương mình.***
    LỜI KỂ CỦA CHÚ TƯ GIÀ.
    Sau buổi tối hôm đó, chàng trai ấy và cô chủ của Già này càng lúc càng thân thiết khăng khít nhau hơn. Già vừa mừng vừa lo. Già mừng vì sau chừng đó thời gian lặng lẽ, Già mới lại thấy cô chủ vui vẻ như vậy, mới thấy nụ cười của cô chủ tươi tắn tự nhiên như vậy. Nhưng cuộc đời cô chủ của Già đã có quá nhiều bất hạnh, và những vệt buồn từ năm tháng cũ vẫn cứ treo lơ lửng khiến Già không khỏi băn khoăn.
    Có lần Già hỏi thử ý cô chủ thế nào. Cô chủ cười một cái rồi khẽ lắc đầu. Cái lắc đầu ấy khiến Già biết chính cô chủ nhỏ đáng thương của Già vốn cũng tự nhìn thấy một điều u ám trước mắt. Chỉ là trái tim người con gái dù tỉnh táo và cố dùng lí trí bảo vệ tới đâu,cũng có những phút u mê khi tình yêu lên tiếng. Già bảo, cô chủ phải biết dừng lại đúng lúc, đừng để tổn thương mình như lần trước… Cô chủ khẽ gật đầu.
    Nhiều lần Già muốn ngăn chàng trai ấy lại gần cô chủ, nhưng rồi lại thôi, cô chủ ở bên anh ta, cô chủ vui theo kiểu Già chưa từng bao giờ thấy.
    Nhưng rồi,chàng trai hồi phục lại hết sức khỏe lẫn giọng nói của mình và cũng nhận được lệnh triệu tập để làm nhân chứng cho vụ án gây thương tích.
    Buổi sáng hôm ấy, cô chủ ngồi cùng Già trên phòng. Già cố nói những điều vui vẻ cho cô chủ vui. Nhưng giấy phút chia xa đang đi tới, khiến cô chủ chẳng để ý đến Già.
    Chợt, dưới thảm cỏ xanh mướt, chàng trai gọi vọng lên với tất cả sự tha thiết.
    _Ngôn Hảo, em ra đây đi.
    Cô chủ đứng bật dậy, chạy ra khung cửa sổ, nhìn chàng trai đứng phía dưới với một bó hoa trên tay.
    _Tặng em nè! lát anh đi rồi. . nhưng anh có điều này muốn nói với em…
    _Ngôn Hảo, anh biết chuyện này thật khó tin, nhưng mà thời gain vừa qua, anh thật sự rất vui khi ở đây và hình như anh từ biết ơn em , ghét em, rồi chuyển qua cần em, thích em và thường em mất rồi…
    Chàng trai nói đến đây thì cô chủ không còn can đảm nhìn vào đôi mắt đó nữa. Cô chủ quay vào trong phòng , nước mắt bắt đầu rơi. Già nhìn mà xót xa khôn tả.
    _Ngôn Hảo à, em cũng thương anh mà , đúng không ?
    _Ngôn Hảo à, nếu em thật sự thương anh, thì đừng dối lòng mình nữa, quay lại và nói thương anh đi…
    _nói thương anh đi…
    Chàng trai ấy cứ lập đi lập lại một điều mà cô chủ tội nghiệp của Già không sao làm được. Cô chủ cứ đứng đó,nước mắt ngắn dài không biết đã rơi xuống bao nhiêu. Già định chạy ra bảo chàng trai ấy hãy đi đi, bao nhiêu đó đủ rồi, nhưng cô chủ đưa tay ngăn Già lại. Có lẽ cô chủ biết, không bao lâu nữa, với sự im lặng trường diễn của mình, chàng trai ấy sẽ ra đi và biến mất như chưa từng xuất hiện…
    Và cứ thế,chàng trai chỉ nhận được tấm lưng lạnh lùng lùng tuyệt không một cử động cho đáp án của lời tỏ tình. Chàng tari thất thểu quay đi khi hoàng hôn đã tím ngắt cả chân trời. Cao nguyên như chưa bao giờ lạnh đến thế.
    Và thêm một lần, Già thấy cô chủ mình đau đớn trong câm lặng. Thêm một lần, Già thấy chiếc ôm dành cho cô chủ bé nhỏ của mình lại trở nên chật chội , thiếu thốn và bất lực đến thế. Cô cứ khóc và ngủ lịm lúc nào không hay trong vòng tay Già…
    Chàng trai ấy sẽ không bao giờ biết nỗi đau khổ của cô chủ. Rằng một người câm thì làm sao có thể nói thương anh ta như là anh ta muốn. Chàng trai ấy cũng sẽ không bao giờ hiểu vết thương anh ta gây ra sâu xoáy đến cỡ nào, vì đó là một vết đâm hằn lên một vết thương cũ.
    Nhưng Già cũng không hề biết rằng, có một sự thật khác còn kinh khủng hơn thế nữa.
    Truyện ngắn anh thích nhất là người mình thương nói thương mình.
    Cách sau đó khoảng nửa năm, Già gặp lại chàng trai ấy tại thị trấn một cách tình cờ. Thì ra anh ta vẫn xuất hiện quanh trang trại để lén nhìn cô chủ của Già, cho đến cách đây hai hôm, cô chủ chính thức đi nước ngoài để du học. Già không hiểu sao khi gặp chàng trai ấy đang ủ dột bên ly bia cối, Già lại mất hết cái gọi là tức tối trách móc.
    Hơn thế, Già mang hết mối tình đầu cảu cô chủ kể cho anh ta nghe. và dĩ nhiên, Già kể luôn cả chuyện cô chủ của Già từ năm mười tuổi ,sau một lần ăn nhầm nấm độc đã vĩnh viễn mất đi giọng nói.
    Già kể anh nghe về mối tình đầu quen qua mạng của cô chủ… Anh đặt ly bia xuống nhìn Già như thể nhìn một sinh vật lạ.
    Già kể anh nghe về cách cô chủ yêu thương. Vì không có giọng nói để truyền tải tình cảm, nên những tin nhắn quan tâm mỗi ngày trở thành một cứu cánh cho cuộc tình mà cô chủ rất mực trân quý. Cô chủ luôn tìm cách gửi những điều ngọt ngào nhất vào từng dòng tin… Đôi mắt anh như trải rộng một mặt hồ ký ức…
    Già kể anh nghe về những hoang mang lo lắng của cô chủ khi biết mối tình đầu làm nghề bảo an, nguy hiểm luôn rình rập. Vậy nên mỗi buổi sáng cô chủ luôn nhắn cho mối tình đầu ” Anh nhớ bảo trọng nghe anh “… Anh lập lại từng từ với đôi môi run rẫy…
    Già kể về vũ hội hóa trang gây quỹ để ủng hộ những người không may mắn bị câm điếc, cô chủ vượt qua hết mặc cảm của mình, đeo chiếc mặt nạ che nửa gương mặt chỉ để một lần gặp người mà mình ngày đêm mong nhớ… Anh đưa hai tay ôm đầu, hơi thở anh như đang bị một điều gì từ phía sau làm cho bóp nghẹt…
    Già kể anh nghe về điều mà mối tình đầu của cô chủ thích nhất, cũng là điều làm cô chủ vụn vỡ tổn thương nhất. Già chưa kịo nói hết câu thì anh đã vừa cười chua xót vừa hoàn tất câu nói nghiệt ngã đó . . ” Điều anh thích nhất, là người mình thương nói thương mình . “
    Già kể anh nghe, về lần cô chủ lấy hết lòng tin để một lần bước ra ánh sáng, để giải bày sự thật với mối tình đầu, nhưng khi cô chủ xuất hiện gần con phố , thì thấy mối tình đầu tay trong tay với một cô gái khác… Anh nhắm mắt rồi như đỗ gục xuống bàn.
    _chú Tư. . không thể nào. . không thể nào… Ngôn Hảo là Basti sao?
    _Cậu nói cái gì vậy?. . không lẽ… .
    Đến đó Già mới biết tại sao, cô chủ vốn lạnh lùng sau khi bị mối tình đầu làm cho thương tổn ,lại nồng nhiệt lo lắng chăm sóc cho một người đàn ông xa lạ. Thì ra, chàng trai này, không ai xa lạ, chính là mối tình đầu day dứt khó quên kia sao ?
    ***Truyện ngắn anh thích nhất là người mình thương nói thương mình.***
    Bây giờ là hai năm sau.
    Già đang đứng chờ đón cô chủ cảu mình từ nước ngoài trở về sau một thời gian rất dài đi du học.
    Già đứng đợi máy bay hạ cánh mà nghĩ bao nhiêu chuyện để nói.
    Già sẽ nói cho cô chủ nghe về những hợp đồng thảo dược ngày càng lớn.
    Già sẽ nói cho cô chủ nghe về những cây thuốc ngay càng xanh tốt.
    Già sẽ nói cho cô chủ nghe là Già vẫn đang rất khỏe, và cũng như mọi người Già rất nhớ cô chủ.
    Và, Già sẽ nói cho cô chủ nghe về một nhân viên mới.
    Anh ta được Già nhận vào làm bảo vệ, cô chủ biết đó, trang trại càng ngày càng mở rộng , không tăng cường an ninh là không được. Nhưng anh chàng bảo vệ mới này không chỉ siêng năng canh gác mà còn chịu khó học hỏi,nhanh chóng nhớ hết các loài thảo dược cơ bản. Bên cạnh đó,anh ta vì muốn đợi người anh ta yêu thương trở về , nên mới cô gắng học thành thạo thủ ngữ để có thể yêu thương một người không bằng lời nói. Già cũng băn khoăn không biết có nên giúp anh ta không, nhưng nhìn anh ta, Già biết anh ta chân thành và yêu người mình yêu lắm. Có những đêm trăng tròn, anh ta ngồi nghe một bản nhạc du dương nào đó,mắt nhắm lại như đang thả mình vào một khoảng không của một đêm thuộc về miền ký ức xa thẫm nào đó. . Hai năm có lẽ là đủ để một người hiểu mình có yêu một người hay không? Và chừng đó thời gian cũng đủ sâu lắng để một người hiểu cách cảm nhận tình yêu từ một người không cần lời nói là như thế nào.
    Cô chủ, thấy Già nghĩ vậy đúng không ?
    À mà, cô chủ biết Già đang nói đến ai mà, đúng không ?